Con trai yêu trên những cánh bay

    23/11/2016

Con trai yêu trên những cánh bay

 

Tháng 10 năm nay, tháng được chọn làm tháng nhận thức về hội chứng Down tại Mỹ, bộ lịch 2017 có tên “Wil biết bay” đã được Hiệp hội Down Quốc gia Mỹ chính thức phát hành để nâng cao nhận thức của cộng đồng về hội chứng Down. Hãy cùng tạp chí The Guardian lắng nghe câu chuyện của một người cha đằng sau bộ lịch đặc biệt này.

 

Alan Lawrence là một nhiếp ảnh gia. Con trai anh, Wil, mắc hội chứng Down. Những lời kể mộc mạc sau đây là một câu chuyện về một chú bé đã giúp cha mình thay đổi hoàn toàn về quan niệm sống. Có thể nói, sau đây chính là những điều chân thành nhất mà một người cha có thể kể về lòng yêu thương.

Một vài tuần trước khi con trai Wil của tôi chào đời, trong khi đang làm việc bên máy tính, tôi bỗng có một cảm giác rất lạ. Tôi chợt nghĩ, cậu bé này sẽ rất khác biệt với các anh chị của mình. Nhưng tôi liền gạt bỏ ngay suy nghĩ ấy ra khỏi đầu. Thế rồi, gần đến ngày sinh của bé, tôi lại có một cảm giác tương tự và lần này, tôi nghĩ rằng con trai tôi có thể mắc hội chứng Down.

Lúc đó, tôi không hề biết gì về hội chứng Down và cũng không biết ai mắc hội chứng này cả. Vì vậy, tôi đã vu vơ hỏi vợ tôi Nikki rằng: “Em yêu, con chúng ta liệu có khả năng mắc hội chứng Down không?” Vợ tôi chỉ trả lời  rằng nguy cơ cũng không cao lắm ... chỉ như khi chúng tôi có những đứa khác thôi.

https://www.theguardian.com/lifeandstyle/2016/sep/03/is-it-a-bird-is-it-a-plane-no-its-my-son-coming-to-terms-with-downs-syndrome#img-1

Bức ảnh Wil đang bay đầu tiên

Có vẻ như vợ tôi không quan tâm lắm nên tôi cũng chẳng để tâm đến câu chuyện này nữa. Đến ngày Wil sắp ra đời, tôi quyết định sẽ ghi lại thật cẩn thận những khoảnh khắc của bé vì dù sao, đây chắc sẽ là đứa con cuối cùng của chúng tôi. Nhưng khi cầm chiếc máy ảnh trên tay, tôi bỗng nhận ra đôi mắt của bé thật kỳ lạ, chúng có hình hạnh nhân.

Tôi đã nghĩ mình chỉ đang tưởng tượng thôi, nhưng khi bác sĩ đến chúc mừng tôi, ông liền quay sang chỗ y tá và nói: “Trông cậu bé này có vẻ rất khác biệt, đúng không?” Người y tá gật đầu và ngay lúc đó, tôi đã hiểu họ muốn ngụ ý điều gì. Con của chúng tôi mắc hội chứng Down.

Khoảnh khắc ấy, trái đất dường như ngừng quay. Tôi đặt máy ảnh xuống. Trong đầu tôi bấy giờ chỉ còn những cảm xúc hỗn độn: những suy nghĩ ích kỷ, rằng các con tôi sẽ bị ảnh hưởng như thế nào bởi hội chứng Down của người em trai này, rằng cuộc sống và những dự định, ước mơ của chúng tôi sẽ ra sao, và rằng đứa trẻ này có thể thay đổi tất cả.

http://i2.wp.com/thatdadblog.com/wp-content/uploads/2015/05/Wil-Flies-with-peeps-final-1024.jpg

Bác sĩ đã nói chuyện với vợ tôi và cả hai chúng tôi đều khóc. Cũng giống như tôi, Nikki đã rất buồn nhưng cô ấy vẫn giữ được những ý nghĩ lạc quan. Vợ tôi bế đứa nhỏ và nói: “Mọi việc sẽ ổn thôi. Chúng ta rồi sẽ có cách. Đây là con trai của chúng ta và chúng ta yêu con.”

Sự lạc quan ấy làm tôi rất kinh ngạc nhưng vào giây phút đó, chỉ lạc quan thôi dường như chưa đủ. Người thân của chúng tôi đang đợi bên ngoài và tôi không thể nói cho biết sự thật, tôi chưa sẵn sàng để làm việc đó. Và rồi các con tôi xuất hiện, hai chị của Wil là Gracies, Ali và hai anh của thằng bé, Zac và Nik. Chúng chạy đến bên thằng bé, cười và nói về đủ trò mà chúng có thể chơi với Wil.

http://i0.wp.com/thatdadblog.com/wp-content/uploads/2015/04/Wil-in-orchard.jpg

Nhưng con gái Gracie mới 12 tuổi của tôi đã nghe được về việc của em Wil và Gracie có vẻ lo lắng. Khi được tôi đưa ra ngoài mua nước cho mọi người, Gracie hỏi tôi: “Em con bị ốm hả bố?” “Không, em con không ốm, chỉ là khi em con lớn lên, em vẫn chỉ suy nghĩ như một đứa trẻ mà thôi.” tôi trả lời. Gracie bèn thở phào nhẹ nhõm vì em  không bị ốm và trong suy nghĩ của một đứa trẻ như Gracie thì như vậy có nghĩa sẽ không có gì tồi tệ cả. Điều này bỗng tiếp thêm cho tôi hy vọng.

Sau đó, tôi nhận được khá nhiều tin nhắn từ bạn bè và người thân hỏi thăm. Tôi cầm máy ảnh lên một cách miễn cưỡng và cân nhắc về những hình ảnh mà tôi sẽ công khai; tôi muốn chắc chắn rằng bức ảnh đầu tiên của Wil là khi bé đang nhắm mắt. Đơn giản là khi ấy, tôi chưa sẵn sàng đối mặt với việc có một đứa con mắc hội chứng Down.

http://i1.wp.com/thatdadblog.com/wp-content/uploads/2015/10/Wil-Can-Fly-sprinkler-blog.jpg

 

Tôi đã lên mạng tìm thông tin về hội chứng Down nhưng xem ra, mọi thứ không khả quan như tôi tưởng. Tôi phải mất khá nhiều thời gian mới tìm thấy vài bài báo có vẻ tích cực. Trong giai đoạn đầu tìm hiểu về Down trên mạng, mọi thứ dường như khá tiêu cực với toàn những thông tin về những gì người mắc hội chứng Down không làm được. Nhưng khi Wil trở về nhà, chúng tôi ngừng việc tìm kiếm trên mạng. Thay vào đó, chúng tôi đã học về hội chứng Down từ chính Wil, từ những gia đình tốt bụng có con mắc hội chứng này và sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm của họ với chúng tôi. Và chúng tôi nhận ra mình hạnh phúc đến nhường nào. Không giống như nhiều đứa trẻ mắc hội chứng Down khác, con trai chúng tôi không bị vấn đề gì về tim.  Wil là một đứa trẻ bình thường, bình thường đến mức tuyệt vời, một đứa trẻ luôn luôn vui vẻ, hạnh phúc. Tôi đã mất khoảng ba tháng để quen với sự thật này và tôi nghĩ rằng, mọi việc rồi sẽ ổn. Điều duy nhất có thể sẽ cản trở Wil chính là những rào chắn mà mọi người đặt ra với con. Những gì mà Wil muốn làm, con đều có thể làm được thôi, chỉ cần mọi người tin tưởng con.

Là một nhiếp ảnh gia, tôi muốn làm một điều gì đó để giảm bớt những định kiến về hội chứng Down và để chia sẻ niềm vui, niềm hy vọng mà Wil đã mang đến cho chúng tôi. Vào lúc này đây, Wil đã biết lẫy: Wil cong lưng lên và đá chân như đang cố bay lên vậy. Lần nào nhìn con làm thế, chúng tôi cũng phá lên cười. Một tối, khi đang ngồi cùng Wil và Zac, tôi bỗng nảy ra một ý tưởng. Tôi nghĩ, nếu Wil đang cố tập bay thì tại sao chúng tôi không cho Wil toại nguyện. Thế là tôi đi ra ngoài, nhấc bổng Wil lên và bảo Zac lấy máy ảnh ra chụp. Sau đó, tôi đi vào nhà và dùng photoshop để xóa tôi khỏi bức ảnh. Và tấm ảnh đầu tiên về Wil đang bay đã ra đời như thế.

http://i1.wp.com/thatdadblog.com/wp-content/uploads/2015/10/Wil-Can-Fly-in-the-tent-blog.jpg

 

Tất cả bọn trẻ đều thích bức ảnh, và tôi quyết định đăng bức ảnh này lên mạng xã hội. Bức ảnh đã nhận được vô số phản hồi từ bạn bè và người thân của chúng tôi nên tôi đã chụp thêm một vài tấm hình khác nữa. Sau đó, tôi đăng chúng lên nhiều trang mạng xã hội khác nhau và chúng đã được lan truyền khắp nơi, mọi người có vẻ đều thích chúng.

http://i2.wp.com/thatdadblog.com/wp-content/uploads/2015/05/Wil-Can-Fly-Monument-Valley-BLOG-e1431464343255.jpg

Điều tuyệt vời nhất là chính Wil đã thực sự tạo nên các câu chuyện qua những bức ảnh giúp mọi người thấy được một góc nhìn tích cực về hội chứng Down. Wil mắc hội chứng Down, nhưng tôi biết một khi con tôi quyết tâm thì con nhất định sẽ làm được: vì vậy mà con đã “biết bay”. Chúng tôi cũng đã rất vui khi suy nghĩ về những nơi mà Wil có thể “bay”. Dù là ở những nơi gần nhà mình ở Utah hay ở những nơi chúng tôi đi dã ngoại, Wil đều “bay” cùng chúng tôi ở đó.

http://i2.wp.com/thatdadblog.com/wp-content/uploads/2015/10/inside.jpg

Bức ảnh Wil đang bay đã xuất hiện trên một tờ lịch tôi bán để gây quỹ cho các trẻ em mắc hội chứng Down, và tôi cũng hy vọng sẽ có thể xuất bản một cuốn sách sau đó. Bây giờ Wil đã gần ba tuổi rồi. Chúng tôi đã có thêm một bé và Wil đã được làm anh. Chúng tôi quyết định giao cho cháu trách nhiệm như các anh chị của Wil và cũng có thật nhiều kỳ vọng ở Wil như ở các anh chị của con vậy. Và Wil cũng có vẻ đã trưởng thành rất nhanh. Lần cuối cùng được chúng tôi chụp ảnh, Wil đã nhìn tôi như muốn hỏi tại sao lại cứ phải bế bổng Wil lên vậy. Tôi nghĩ rằng những ngày mà  Wil bay cùng những bức ảnh đã có thể dừng ở đây, bởi những ngày con tôi tung cánh bay cùng cuộc sống của chính mình đã vừa mới bắt đầu...

Người dịch: Lưu Nguyễn Hải Linh - Lớp 11 Nga - Trường THPT chuyên Hà Nội-Amsterdam

Dịch từ: https://www.theguardian.com/lifeandstyle/2016/sep/03/is-it-a-bird-is-it-a-plane-no-its-my-son-coming-to-terms-with-downs-syndrome

Bình luận

Tin tức mới Xem tất cả