SƯ KHÁC BIÊT GIỮA " QUAN HỆ XÃ HỘI" VÀ " QUAN HỆ GIA ĐÌNH"

    09/08/2017

 
Với cuộc sống ngày nay, đồng tiền đã trở nên một sức mạnh có thể chi phối con người trong nhiều lĩnh vực, kể cả trong các mối quan hệ mà lẽ ra phải đề cao những giá trị tinh thần như vợ chồng, anh em …đặc biệt là quan hệ giữa bố mẹ và con cái. 
Có nhiều người trong các mối quan hệ xã hội, rất giỏi trong việc sử dụng sức mạnh của đồng tiền, với quan điểm đồng tiền có thể khiến cho bất kỳ ai chấp nhận làm bất kỳ điều gì kể cả những điều họ không muốn. Từ đó họ đã vận dụng luôn vào trong các mối quan hệ tại gia đình mình, và sử dụng việc “ thuê mướn” con, thay vì “ sai bảo” hay “ nhờ cậy” con của mình qua các bảng báo giá hay các mức phí trả công cho con từng vụ việc. Họ có thể thành công khi thấy trẻ tích cực làm việc hơn, và cũng trở nên nhận biết được “giá trị” của đồng tiền sớm hơn. 
Ngay cả với việc học tâp của con, nhiều người cũng thích “ treo thưởng” bằng tiền để thay cho những lời khích lệ, khen thưởng sáo rỗng không có giá trị thực tiễn. Đứa con cũng sẽ nỗ lực học tập hơn nhờ sức đẩy của đồng tiền. 
Cái lợi trước mắt thường là sự đáp ứng ngay của con và sẽ đạt đươc môt số hiệu quả trong công việc . Thế nhưng đó là sự “lợi bất cập hại” khi bố mẹ vô tình lấy đi những giá trị tinh thần trong quan hệ gia đình, để thay vào đó các giá trị thực tiễn thường chỉ diễn ra trong các mối quan hệ xã hội. 
Ngay cả trong các quan hệ xã hội, có phải chăng là bât cứ cái gì, hoạt động trao đổi gì diễn ra giữa hai con người đều có thể cân đong đo đếm ? cái gì cũng có thể trao đổi sòng phẳng, chứ không phải là sự đóng góp, chia sẻ hay trao tặng ? Sẽ không còn những hy sinh vô vụ lợi, không còn những chia sẻ bằng cả tấm lòng mà lúc nào cũng phải “ ông đưa chân giò – bà thò chai rượu ? 
Gia đình sở dĩ có thể trở thành một nguồn năng lượng bồi bổ cho con người trở về nhà sau một ngày làm việc ngoài xã hội – căng thẳng và mệt mỏi với những mối quan hệ tay đôi – sòng phẳng hay thậm chí là lừa gạt, bóc lột lẫn nhau, dẫm đạp lên nhau để sống là nhờ những niềm vui, an ủi bằng các hoạt động quan tâm và tôn trọng nhau. Để khi con người quay về mái ấm gia đình, họ sẽ nhận đươc ở đó sự tin yêu vô điều kiện, sự trao ban vô vụ lợi từ những người thân yêu, để họ cảm được những giá trị tinh thần một cách tư nhiên, bồi dưỡng cho họ lấy lại tinh thần và sức lực để có thể “ buổi sáng rời nhà bằng sự phấn khởi – buổi chiều về nhà bằng sự khát khao” . 
Thế nhưng, khi bố mẹ ra giá với các “ dịch vụ lao động” tại gia đình thì điều họ đạt đươc là kết quả như việc thuê mướn người ngoài ! ( thường thì rẻ hơn ) nhưng điều họ đánh mất là đã lấy đi ở đứa trẻ những giá trị tinh thần mà không một tâp thể nào có thể đem lại cho con – Họ cho rằng, đó là sự công bằng khi trả công cho con, nhưng họ đã tạo ra một sự bất công khủng khiếp khi đứa con lớn lên với cái tính thực dụng như thế , thì trẻ đã bị lấy mất một giá trị hạnh phúc trong cuộc sống, đó là cái cảm nhận “ được là người có ích cho người khác” hay niềm hãnh diện được người khác tôn trọng bởi vì, lúc đó đứa con mà họ yêu quý và tin tưởng sẽ có thể làm bất cứ điều gì miễn là được trả giá “ sòng phẳng” và có khi chính họ, một mai khi về già, không còn đủ năng lực kiếm tiền để “ trả công” cho con, thì họ sẽ mong đợi đươc gì ở môt đứa con mà bất cứ điều gì cũng phải trả công tương xứng. 
Nói như thế, phải chăng là chúng ta để cao những lời hứa hẹn, khen tặng hảo huyền, chỉ biết “ thổi con bằng bong bóng” hay cho con uống nước đường ? Đứa trẻ hẳn cũng không chấp nhận điều đó. Như vậy đứa trẻ cần gì ? 
Trẻ sẽ vui vẻ làm việc, nếu bố mẹ cũng làm việc, trẻ sẽ không mệt mỏi, làm việc một cách vui vẻ nhẹ nhàng nếu trẻ được tập luyện cho làm việc nhà từ nhỏ, từ những việc đơn giản để dần dần trở nên một thói quen chứ không phải là những mệnh lệnh ngẫu hứng và kèm theo sự phê phán.
Trẻ cũng sẽ được khen thưởng, khích lệ nhưng thay vì chỉ là những đồng tiền vô cảm, mà có thể đó là một sự tán thưởng, hay một món quà mà trẻ được tùy chọn vào trong dịp đi chơi cuối tuần . Bố mẹ cũng có thể thưởng tiền, nhưng đó là để đáp ứng môt nhu cầu nào đó của trẻ chứ không đơn thuần là môt sự trao đổi “ tiền trao cháo múc” . 
Chính sư quan tâm, hỏi han, cùng làm và chia sẻ công việc nhà với con, cùng với những phần thưởng phù hợp với nhu cầu và tính cách của trẻ - mới là những “giá trị tích cực và hiệu quả” để giúp con phát triển. Không phải là để trở thành một con người thực dụng, biết tính toán chỉ biết có “ tiền” và những quyền lợi vật chất cho bản thân, mà là một con người biết yêu thương và tôn trọng những giá trị lao động mà con cái - cha mẹ đã cùng nhau xây dựng trong một cái “ tổ ấm” được gọi là gia đình. 
Lê Khanh.

Nguồn: https://www.facebook.com/uyenkhanh174/posts/10210014209571170

 

Bình luận

Tin tức mới Xem tất cả